Yêu là khổ … là lệ đổ trong tim Hoa bỉ ngạn có hoa không có lá Trái tim nàng sắt đá chẳng có ta

Yêu là khổ … là lệ đổ trong tim

Hoa bỉ ngạn có hoa không có lá

Trái tim nàng sắt đá chẳng có ta

Gọi em là Đức năm 1940..

Vì em đã thua trong cuộc chiến tranh giành lấy anh!

Chai dầu gội đầu ghi “phục hồi hư tổn từ sâu bên trong” và tôi xài hết hai chai rồi nhưng vẫn nhớ em.

Dịch bệnh ở khắp mọi nơi

Cớ sao anh lại đánh rơi em này?

Định nắm tay người đi qua hết giông bão cuộc đời

Có ai ngờ chưa đến nửa đường đã hết hơi…

Yêu em chưa kịp tỏ lòng

Ai ngờ em đã cưới chồng tháng sau

Cafe đắng bỏ đường thì ngọt.

Tình đắng rồi bỏ cuộc là xong.

Xa mặt thì cách lòng… mà xa lòng thì hết cách.

Hoa nở ngàn năm hoa bỉ ngạn

Hoang tuyền huyết nhuộm nỗi bi ai

Vô hoa hữu diệp, vô tương ngộ

Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp vương.




Miệng tôi cười, ai biết tôi khóc

Mắt tôi vui, ai biết dạ tôi sầu

Trời không lạnh sao lòng tôi buốt giá?

Chốn đông người sao vẫn thấy cô đơn?




Yêu là khổ … là lệ đổ trong tim

Hoa bỉ ngạn có hoa không có lá
Trái tim nàng sắt đá chẳng có ta Lệ rơi

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top