Khi cảm xúc lên ngôi Đố ai ngồi võng không đưa. Đố ai gặp lại người xưa không nhìn. Đố ai quên được chữ tình. Đố ai quên được người mình từng yêu.

Khi cảm xúc lên ngôi

Đố ai ngồi võng không đưa.

Đố ai gặp lại người xưa không nhìn.

Đố ai quên được chữ tình.

Đố ai quên được người mình từng yêu.




Đời người phải khóc bao nhiêu lần mới không lưu lệ.

Đời người phải rơi bao nhiêu lệ mới không tan nát lòng.

Rồi ta sẽ khóc vì những tin nhắn khiến ta cười.

Bạn có nhận ra không. Cảm xúc của chúng ta là thứ hữu hạn. Và khi đến tột cùng của một cảm xúc, nó phải đổi sang một trạng thái khác. Hỷ nộ ái ố đều như vậy cả.

— Nếu biết trăm năm là hữu hạn —

Ánh mắt kẻ si tình, khẽ nhìn người tình si

Vì tim người vô tri, hay tình ta vô vị!

Nếu anh tương tư mà không tương tác…

Thì tình mình sao mà sang chương khác được đây…

Có người nghe có mỗi bài hát, không phải vì nó hay, mà đơn giản, nó gắn liền với kỷ niệm nào đó.

Yêu 1 người mình đầy tổn thương…như em!

Khác nào tự đưa chân vào bước đường cùng… hả anh!

Đằng sau nỗi đau là cả một thế giới bình lặng…

Không có gì để chắc chắn

Thì đừng ép người ta nói từ “mãi mãi”

Khi cảm xúc lên ngôi

Đố ai ngồi võng không đưa.
Đố ai gặp lại người xưa không nhìn.
Đố ai quên được chữ tình.
Đố ai quên được người mình từng yêu.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top